Lặng quá. Đêm nay. Lâu quá rồi không ghé thăm, mi có thấy quạnh hiu không?
Thời gian đó, đúng là quãng thời gian thật khó khăn biết bao nhiêu.
Sống mà chẳng có mục đích. Sống bế tắc trong bao nỗi niềm, trong những ẩn ức đau đớn. Nhiều lúc tự hỏi tại sao lại có thể có mình bây giờ, sao tiếp tục sống sau bao nhiêu những thứ đó nữa.
Hôm nay quay lại nhìn, thật cảm thương bao nhiêu...
Chưa thể vượt qua cái bóng quá lớn của quá khứ, chưa thể trở lại, mà có lẽ là sẽ chẳng quay lại như xưa được sau những đau thương mất mát đó nữa. Nhưng mình đã khác rồi, đã bước đi con đường mới rồi. Nào đâu có như trước. Bước đi nơi nào chẳng có chông gai đúng không? Nhưng ít nhất bước đi trên con đường mình muốn thì vẫn có gì đó an ủi hơn chứ.
Bao nhiêu điều đã qua, bao nhiêu điều đã tới... Hôm nay lại trống rỗng. Trước mắt lại mơ hồ, sau lưng mù mịt. Nhưng ít nhất cũng có thể tâm niệm rằng mọi thứ rồi sẽ qua đi. Thế nên, ổn thôi. :)
...
Cho những năm tháng đã qua...