Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

30/1/2014

Lặng quá. Đêm nay. Lâu quá rồi không ghé thăm, mi có thấy quạnh hiu không?
Thời gian đó, đúng là quãng thời gian thật khó khăn biết bao nhiêu.
Sống mà chẳng có mục đích. Sống bế tắc trong bao nỗi niềm, trong những ẩn ức đau đớn. Nhiều lúc tự hỏi tại sao lại có thể có mình bây giờ, sao tiếp tục sống sau bao nhiêu những thứ đó nữa.
Hôm nay quay lại nhìn, thật cảm thương bao nhiêu...
Chưa thể vượt qua cái bóng quá lớn của quá khứ, chưa thể trở lại, mà có lẽ là sẽ chẳng quay lại như xưa được sau những đau thương mất mát đó nữa. Nhưng mình đã khác rồi, đã bước đi con đường mới rồi. Nào đâu có như trước. Bước đi nơi nào chẳng có chông gai đúng không? Nhưng ít nhất bước đi trên con đường mình muốn thì vẫn có gì đó an ủi hơn chứ.
Bao nhiêu điều đã qua, bao nhiêu điều đã tới... Hôm nay lại trống rỗng. Trước mắt lại mơ hồ, sau lưng mù mịt. Nhưng ít nhất cũng có thể tâm niệm rằng mọi thứ rồi sẽ qua đi. Thế nên, ổn thôi. :)
...
Cho những năm tháng đã qua...

Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

Nặng quá...
Tôi phải vứt bỏ, nhưng là thứ gì đây?
Tôi có cần ai không?
Tim. Khó chịu quá!

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Thế giới này càng ngày càng chật hẹp, cớ sao con người lại ngày càng cách xa nhau?
Thời đại của chữ "ta" đi rồi, giờ đây chữ "tôi" tôn cao con người lên rồi. Nhưng trên cao lạnh lắm...
Đi đâu nhỉ, sao chỉ thấy có một mình, đâu chẳng vậy, khi con đường chỉ có thế???....
Ai đó gọi tôi đi...

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Lửa cháy cũng đã cháy, giờ ta ở đây với ai???
Cuộc đời là cô quạnh như vậy sao?
    Bước chân lặng lẽ, đôi lúc ta thấy mình chẳng cần ai trong cuộc đời này cả. Đôi lúc ta thấy mình mơ hồ. Mơ hồ giữa cái cảm giác trống rỗng - lạc lõng - cô đơn. Chẳng biết gọi tên thế nào, ta đành gọi đó là những lúc - không có gì cả- tất cả đều bình thường và lặng lẽ. Đôi khi ta chợt thấy mình cháy lên như ngọn lửa gặp được con gió lành. Cũng có đôi lần ta thấy mọi thứ thật lạnh lẽo và ảm đạm.
  Những lúc như thế, chẳng thể tránh khỏi, chẳng thể chối bỏ. Ta muốn xa nó, nhưng nó cứ bám lấy ta. Rốt cuộc thì lối ra ở đâu, những sự vô nghĩa này bao giờ mới chấm dứt???

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012

Nắng tháng năm...

Tháng 5 về. Nóng!

Hà Nội ngập nắng. Bức bối, khó chịu…

Nhưng mình chưa quá già để bị những thứ đó làm phai đi những hình ảnh tháng năm trong quá khứ. 

Một năm trôi qua, quá nhiều thay đổi. Không còn ngô nghê, không còn trẻ con, không còn là nghệ sĩ hay bác học gì nữa. Nhưng vẫn còn lại, một ít kí ức…

Muốn quay lại làm chàng ngốc của ngày xưa. Vô tư cười trong những ngày cuối cùng là học sinh.
Muốn trở lại, để viết tiếp những câu văn, làm tiếp bài thơ dành tặng mùa hè.
Muốn trở lại, gửi đi lá thư cuối cùng. Lá thư tay của tuổi hồn nhiên, mà có lẽ sẽ không còn gặp lại, đơn giản vì ta đã lớn.
Muốn quay lại, để nắm tay cô bạn hiền lâu hơn chút nữa, để nói ra câu gì đó, xua đi cái im lặng trên con đường ra khỏi cổng trường, để thấy lại tình bạn mà suốt đời không thể quên được…
Muốn quay lại buổi học hôm ấy, để hát tiếp khúc ca ấy, để lau nước mắt trên hàng mi ấy.



Quên sao được.

Hôm ấy cùng  mấy đứa bạn hái trộm hoa phượng rồi bị bắt, rồi cùng tên bạn thân song ca Bài hát cho em. :X
Không quên cái cảnh mình lặng đứng ngắm hàng liễu xanh bay bay, tóc xanh cũng bay…
Và một hôm nào đó dở chứng ra ngoài hành lang đứng một mình, trông hạt mưa rơi, nghe gió đùa đùa lá khô, nghĩ về những ngày đã qua…
Rồi thì hôm chụp ảnh kỉ niệm, chả hiểu sao mình cười toe, quảng cáo cho P/s.



Ngày liên hoan chia tay, đến đá còn buồn. :( .

Dù có lời hẹn rằng năm sau sẽ lại gặp, nhưng mình biết, đó có lẽ là buổi cuối cùng lớp mình đông đủ như thế. :(.

Mấy hôm nay bằng lăng bắt đầu nở. Loài hoa này có lần đã đi vào câu thơ của chàng khờ.

“Ơi những lối phượng thưa,
Mưa hoa chừng chưa đủ,
Sao rủ bằng lăng khóc.
Tím cả góc sân trường”.



Bằng lăng ở quê không nhiều. Năm nay mình cũng chưa về để thấy. Nhưng hoa thì có vẻ to hơn hoa ở Hà Nội. Có lẽ vì đất Hà Nội chật hẹp, hoặc cũng có lẽ vì trong mắt mình, những tháng năm trước hoa nở đẹp hơn. :))