Bước chân lặng lẽ, đôi lúc ta thấy mình chẳng cần ai trong cuộc đời này cả. Đôi lúc ta thấy mình mơ hồ. Mơ hồ giữa cái cảm giác trống rỗng - lạc lõng - cô đơn. Chẳng biết gọi tên thế nào, ta đành gọi đó là những lúc - không có gì cả- tất cả đều bình thường và lặng lẽ. Đôi khi ta chợt thấy mình cháy lên như ngọn lửa gặp được con gió lành. Cũng có đôi lần ta thấy mọi thứ thật lạnh lẽo và ảm đạm.
Những lúc như thế, chẳng thể tránh khỏi, chẳng thể chối bỏ. Ta muốn xa nó, nhưng nó cứ bám lấy ta. Rốt cuộc thì lối ra ở đâu, những sự vô nghĩa này bao giờ mới chấm dứt???
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét